Quay về trang chủ

GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM

CHÙA PHÁP THƯỜNG




THOÁT NHÀ LỬA

Tỳ Kheo Thích Thiện Pháp

Trong Kinh Pháp Hoa, Phật có dạy “Tam giới không an như ở trong nhà lửa”. Ở trong tam giới chúng sanh không thể có bình an, do nội tâm bị lửa đốt. Hôm nay, chúng tôi xin giảng giải về ngọn lửa đặc biệt ấy. Đó là lửa giận hờn nơi con người mà Đức Phật gọi là Sân.

“Ba cõi không an

Dường như nhà lửa

Đau khổ dẫy đầy

Thật đáng sợ hãi!”

Hiện đời có ba thứ độc làm con người đau khổ, phá hoại nếp sống bình an của con người là tham, sân, si nhưng nếu đặt đúng trật tự từ gốc đến ngọn là si, tham, sân. Giận hờn là ngọn lửa dễ thấy nhất, dễ làm cho con người đau khổ nhất. Vì vậy, phải tìm hiểu rõ về lửa giận hờn, có phương cách tu hành thích hợp để không làm đau khổ cho nhau.

Tâm giận hờn bình thường ta không có, nó sẽ có khi gặp cảnh trái ý nghịch lòng.

Buồn phiền và nóng nảy

Khó chịu và bực bội

Khi gặp cảnh nghịch lòng

Thì lòng sân xuất hiện.

 Sân, tham, gốc chẳng có

Bởi tập nhiễm mà có

Ẩn náo nơi thân tâm

Đủ duyên thì xuất hiện.

Do vô trí nên chấp ngã, phục vụ cho ngã nên có lòng tham, tham mà không toại nguyện, hoặc bị ngăn trở, dồn nén bức xúc, liền nổ sân. Nhất là những người kém phước, sự sống lúc nào cũng khó khăn, vất vả nên thường sân hận, đến đỉnh cao của nó có thể liều lĩnh. Một khi nổi sân thì mọi tội ác nào cũng dám làm, mọi thất bại nào cũng không sợ. Tất cả sự hung tợn, dữ dằn, ác độc đều do sân hận mà phát sanh. Gia đình không bình yên , không có niềm vui cũng bởi sân hận. Sân có loại bộc phát, có loại thầm kín và được chia làm ba loại:

1. Hỏa sân: Là sân lửa ngọn.

Nghe một lời nói trái tai, thấy một hành động không vừa ý liền nổi nóng là rầy, thân tâm thô tháo, mất hết lý trí, tạo nghiệp không hiền.

Lửa sân đốt thân tâm

Mặt xanh dờn, đỏ lét,

Biết đánh đập chém giết

Chẳng màng hậu quả chi.

Loại sân biểu hiện ra tướng thô nên dễ nhận biết.

Những điều gì mình muốn mà bị kẻ khác ngăn trở, liền nổi giận mặt xanh dờn đỏ lét, thốt ra lời nặng nề, tay chân quơ múa, thân tâm mất hết trầm tỉnh, mất chủ động. Một phen nổi sân là một trận bão bùng, tai họa hiểm nguy không thể lường trước được.

Tục rằng:

No quá mất ngon

Và khi giận quá mất khôn thành khờ.

Lửa sân đôi mắt đã mờ,

Trắng đen phải quấy bây giờ thấy đâu.

Không phân nghĩa nặng, tình sâu,

Không rành sự cảnh, đuôi đầu là chi.

Con tâm đã lánh đường nào,

Mà con ma giận nhập vào đó thôi.

Khi sân hận bộc phát dữ dội, con người không sáng suốt, không còn khả năng phán đoán đúng sai, nhận định hậu quả tốt xấu, con người hành động như kẻ điên cuồng, nên gọi là “bị ma giận nhập”.

Bên trong có nhân, bên ngoài có nghịch cảnh, đủ duyên hợp lại sanh ra hiện tượng giận hờn. Chúng ta hãy cảm nhận rõ điều này. Muốn bớt giận hờn phải bớt duyên. Mỗi lần gặp mặt một người nào đó ta thường nổi giận, phải tránh gặp người đó để bớt giận hờn.

Còn tâm phàm thì còn giận hờn, không thô thì tế, không tế thì vi, không sao hết được. Chừng nào tu đạt Thánh quả mới không còn nữa.

Bệnh mà có thuốc trị thì không đánh sợ, bệnh nan y không có thuốc trị mới là đáng sợ. Biết mình có bệnh giận hờn, thường chuẩn bị thuốc trị thì an tâm, sợ nổi giận lên mà khoog có thuốc trị, làm rối cho mình và làm khổ cho mọi người chung quanh, đó là điều tai hại, tội lỗi.

Hỏa sân thường có ở người nam và người nữ có tánh nam. Khi giận lên thì việc gì cũng dám làm, tội lỗi cỡ nào cũng không sợ, người này dễ bị đọa vào địa ngục. Nên có câu “Một ngọn lửa sân đốt cháy rừng công đức”, làm được bao nhiêu công đức khi nổi sân thì công đức cháy rụi hết. Vì sao vậy? Là vì ta chưa làm chủ được ta, chẳng còn trí sáng, gây điều tai hại tội lỗi thì công đức được bao làm sao xóa tội, cũng như “gom củi ba năm đốt cháy một giờ”.

Một Phật tử đi chùa được ba năm, bị một người chê cười, chọc tức bắt đầu nổi con giận không đi chùa nữa, hoặc phản nghịch lại thì công đức bị cháy hết. Chúng tôi xin nói thêm để quý vị rõ, “công đức bị cháy” ở đây ngụ ý rằng việc tu tập dỡ dang, không đạt kết quả, trí tuệ chẳng có cơ hội khai phát. Chứ chẳng phải những việc làm lành trước đây của mình sẽ không được hưởng quả tốt, nhân quả không bao giờ sai cả. Vợ chồng chắt chiu xây dựng được ngôi nhà, nhưng khi nổi giận lên, đốt ngôi nhà cháy rụi, vừa phá hoại công sức của mình và làm phiền toái người chung quanh. Hỏa sân thật là đáng sợ!

Người ôm ấp lòng sân hận là kẻ chứa chấp rắn độc trong nhà, tai nạn đến với mình dễ dàng trong giây phút, vậy hãy hóa giải lòng sân để trở thành người hiền.

2. Phiền não sân: Lửa than trong tro.

Cái giận này ít bộc lộ ra ngoài, thường cố chấp, ngấm ngầm thầm kín nơi tâm. Khi nghe lời nói trái tai, liền phiền giận ghim gút trong lòng. Đây là hiện tượng “cục than trong tro”, nó âm ỉ không thấy ngọn lửa mà khi chạm vào thì bỏng tay. Loại sân này tác hại hành hạ người giận trằn trọc, khổ đau. Những điều bực bội giấu kín nơi lòng, ngấm ngầm phiền não, tiêu cực chán chường, ăn không ngon ngủ không yên, máu huyết lộn ngược, lâu ngày sanh bệnh. Những phụ nữ hay ghen ngầm, hoặc những người khó tánh, cố chấp, biểu hiện qua gương mặt “bánh bao chiều” là dấu hiệu của phiền não sân chi phối.

Ăn uống chẳng được ngon, Giấc ngủ chẳng được yên,

Trằn trọc đau khổ mãi, Bởi ma giận nhập vào.

Phiền não sân thường có nơi người nữ, hoặc người có tánh nhu. Người vợ đang giận ngầm người chồng, vừa gặp mặt nhau có cảm giác bực bội, phiền hà là dấu hiện “gài bom chờ nổ”, hãy tìm cách tháo ngòi bom để không làm khổ lẫn nhau.

Từ tâm giận hờn phiền não chiêu cảm môi trường sống nhiều âm khí. Do âm khí nhiều, sinh khí mất, làm cho con người ngột ngạt, bực bội không vui vẻ, nên không thích sống trong gia đình. Nếu vào một gia đình nào mà ta có cảm giác nặng nề, không vui, không thoải mái, thì biết rằng gia đình đó có người đang phiền giận.

Ai quyết định gia đình ấm áp? Ai quyết định gia đình bực bội, không yên? Mỗi thành viên trong gia đình phải nhận định rõ điều này. Tất cả mọi người trong gia đình là nhân tố quyết định. Phải hóa giải bệnh giận ngầm để gia đình ấm áp, vui vẻ. Người Phật tử, ai có bệnh này thì phải cố gắng khắc phục, hóa giải “đừng cho nhau ăn muối mặn lắm, khổ lắm!”. Vì vậy, giận hờn là tội lỗi, giận hờn là không có hạnh phúc.

Cha con phải xa nhau,

Vợ chồng phải lìa nhau,

Bởi tình thương rạn nứt,

Gốc sân hận mà ra.

Cảnh chiến tranh tan tóc,

Cảnh đánh đập rợn người,

Tạo muôn việc thê lương,

Gốc bởi lòng sân hận.

Phiền não sân ai cũng có, bệnh này đáng sợ. Ta phải tu làm sao cho bệnh này bớt lần. Không phải tu một ngày, một tháng, mà phải trãi qua nhiều tháng nhiều năm mới bớt lần.

3. Độc sân: Lửa địa ngục.

Khi nổi giận lên, hành động rất là táo tợn để thỏa mãn cơn giận, có thể giết người cho bằng được.

Cũng như con rắn có độc độc sẵn, cắn người một cái là chết. Hành động cho lợi gan mình sẽ tạo một sự thù hằn, tội lỗi. Hại được người, nhưng chính mình thì cũng chẳng an ổn gì.

Sân lên là phát cơn điên

Người khôn hóa dại,

Người hiền hóa ngu.

Thế nên độc sân là mối hiểm họa cho mình, cho người. Mọi khổ đau trong đời này cho đến muôn kiếp đều do sân gây ra.

Ba loại sân hận trên chi phối hàng ngày trong đời sống của chúng ta, cộng với tham lam, mê chấp phủ trùm khắp tam giới nên gọi là “Tam giới không an như ở trong nhà lửa”. Ở trong cõi phàm tục này, muốn tu dưỡng thân tâm cho thanh tịnh là điều hơi khó. Nhưng điều đó không ngại, vì đã có phương pháp tu tập chữa trị được các thứ tâm bệnh nên trên.

Phật dạy từng phương cách đối trị tâm bệnh giận hờn, nếu chúng ta quyết tâm kiên trì thực hiện một thời gian sẽ hàng phục được tâm bệnh đó.

Muốn trừ bệnh sân hận

Tập uống bốn loại thuốc

Một thuận thảo, hòa hợp

Hai nhẫn nhục nhịn nhường

Ba từ, bi, hỷ, xả

Bốn vô ngã, vị tha

Tùy bệnh mà dụng thuốc

Khéo dùng tất an vui.

Đây là những loại thuốc quý giúp hành giả hóa giải tâm bệnh giận hờn.

1.    Thuận thảo, hòa hợp
Người ta thường nói:

“Khi thương trái ấu cũng tròn Khi ghét quả bồ hòn cũng méo”.

Khi thương thì thông cảm cho nhau hết, khi ghét rồi thì chuyện nhỏ cũng bới móc thành lớn chuyện.

Vì vậy, để có tình thương trọn vẹn cho nhau, chất liệu cần thiết phải có là thuận thảo, hòa hợp. Từ nếp sống thuận hòa giữa chồng đối với vợ, giữa cha mẹ với con cái, giữa anh em với nhau… sẽ đem lại sự bình an hạnh phúc cho gia đình. Mối quan hệ giữa xã hội và gia đình, giữa con người và con người phải tương thân, tương trợ, tôn trọng lẫn nhau để không có sự chống trái, rạn nứt tình thương.

Muốn hòa thuận phải có sự thông cảm. Muốn thông cảm phải tập lắng nghe nỗi thống khổ của nhau. Do không biết nên chấp, biết rồi còn chấp không? Hiểu được thì không trách hờn, không hiểu thì dễ trách hờn. Tất cả mọi người hãy hiểu rõ về nhau để thông cảm cho nhau, kiến tạo sự hòa thuận cùng nhau.

2. Nhẫn nhục nhịn nhường

Nhịn nhường là bước đầu tiên

Kìa chư Phật Thánh đã khuyên ta hoài.

Nhẫn là trạng thái tâm có sức chịu đựng tốt, khi tiếp xúc các pháp trần gặp những điều trái tai gai mắt, mà chư hành giả không động niệm, không tức giận, không bực bội. Nhẫn nhục là mạnh mẽ, bền vững trong cuộc sống. Như có người chọc giận mình, làm trái ý mình, thì chúng ta sáng suốt chủ động, đừng để tâm sân dấy lên. Hãy cảm nhận lời nói là duyên hợp huyễn mộng, không thật, gác bỏ ngoài tai để không bị động tâm thành phiền não.

Nhẫn nhục là mạnh mẽ

Vì chẳng ôm lòng ác

Thân tâm thường an kiện

Được người trời kính yêu.

Những người có nghiệp nóng nảy, giận hờn thì hậu quả là phải sống cô đơn. Mỗi lần giận hờn là nổi gai góc đâm mọi người chung quanh, thì không ở gần với ai được. Do đó người thường giận hờn là tự cô lập mình và làm khổ cho mình.

Kinh Pháp cú có câu:

Dầu tại bãi chiến trường

Thắng hàng ngàn quân địch

Tự thắng mình tốt hơn

Thật chiến thắng tối thượng.

Cơn tức giận dấy lên mà chúng ta kiềm chế được là có sức chịu đựng, cứng cỏi, chớ không phải tầm thường. Thắng được cơn nổi giận của chính mình còn hơn một ông tướng thắng cả một vạn quân, bởi chiến thắng của ông tướng là từ sự đóng góp, hi sinh của nhiều người, còn ta đối diện với chính ta thì đó mới là cuộc chiến cam go nhất. Người nhẫn nhục như thế đâu phải yếu đuối. Đối với lời nói trái tai, hành động gai mắt mà chúng ta nổi giận, bỏ hết công việc thì hư việc của mình, chứ đâu hư việc của người. Người mắng chửi, đánh đập, mà chúng ta nhịn được, bỏ qua hết, không buồn giận là chúng ta đã thuần hạnh nhẫn nhục.

Với người Phật tử “nhẫn nhục, nhịn nhường” là điều quan trọng vì “Muốn an thì nhẫn”. Khi chồng nổi nóng thì vợ phải nhịn, nhịn mà không bỏ qua, để khi nào chồng vui thì vợ nên nhắc nhở “Hôm qua ông nổi cơn kỳ quá, làm cho gia đình không được vui vẻ, mai mốt đừng nổi cơn như vậy”. Nhẫn có nghĩa là để gia đình yên ổn, chứ không phải nhẫn để thành nhu nhược, bị mọi người lấn lướt. Nhẫn để xây dựng cho nhau tốt hơn. Chồng nóng vợ phải nhẫn, vợ nóng chồng phải nhẫn. Vợ chồng đều nổi giận thì “xẹt lửa”, mâm cơm rớt xuống đất, đồ đạc trong nhà bay tứ tung, hoặc xách gói ra đi, là điều không hay.

Nhẫn mà không nhục, không nhu nhược yếu hèn. Nhẫn để xây dựng nhau đến chổ hoàn thiện, kiến tạo sự sống tốt đẹp cho nhau.

Trong Kinh A Hàm có câu chuyện về Ngài Phú Lâu La, một trong mười đệ tử lớn của Đức Phật. Khi Ngài xin Đức Phật đi về phương Bắc giáo hóa. Đức Phật liền hỏi:

“Này Phú Lâu La, người phương Bắc hung hăng lắm, nếu ông về đó giáo hóa họ sẽ chửi mắng ông, ông nghĩ thế nào?”

Ngài trả lời: “Bạch Thế Tôn, nếu họ chửi mắng con, con nghĩ họ còn lương thiện vì họ chưa đánh đập con”.

Phật nói: “Giả dụ họ đánh đập ông thì ông nghĩ thế nào?”

Ngài thưa: “Bạch Thế Tôn, nếu họ đánh đập con, con nghĩ họ cũng còn lương thiện vì chưa giết chết con”.

Phật bảo: “Nếu họ giết ông chết thì ông nghĩ thế nào?”

Ngài trả lời: “Bạch Thế Tôn, nếu họ giết con chết thì họ là người ơn của con, vì nhờ họ mà con xả được cái thân tứ đại hôi thúi này”.

Phật nói: “Được. Như vậy thì ông nên đến đó giáo hóa họ”.

Đây là tấm gương cho chúng ta học hỏi. Đừng nghĩ mình cải giỏi, nói hay là tốt, càng cải giỏi nói hay, lấn lướt người thì tội lỗi càng tăng chứ không phải giảm. Người ta nói nặng, nói nhẹ cũng nhẫn, nhẫn nhịn là buông bỏ đừng chấp.

Kẻ hơn thì thêm oán

Người thua ngủ chẳng yên.

Hơn thua hai đều xả,

Ấy được yên ổn ngủ.

“Nhẫn thì an” hãy tự nhắc mình như vậy.

3. Từ bi, hỷ xả

Từ bi, hỷ xả là tình thương rộng lượng bình đẳng giữa con người đối với muôn loài.

Lấy ân báo oán, oán tiêu

Lấy oán báo oán càng nhiều oan gia.

Không thể lấy thù oán mà diệt được lòng sân hận, chỉ có tâm từ bi mới hóa giải được hận thù.

Đời này hận rửa hận

Muôn thuở chẳng sạch thù.

Từ bi rửa sạch hận

Là định luật ngàn thu.

Ai ghét ta nhiều nhất, ai thù ta nhiều nhất, ai có thành kiến với ta nhiều nhất, ta phải trải rộng tình đến với người đó để hóa giải hận thù nên gọi là “từ bi quán”.

Trên đời này cái khổ đáng sợ nhất là “oán tằng hội khổ”.

Nhìn thấy mặt kẻ thù

Như kim đâm vào mắt

Ở chung với người nghịch

Như nếm mật nằm gai

Cảnh ngượng ngùng khổ sở

Do ghét mà gặp nhau

Là oán tằng hội khổ.

Muốn gặp mặt nhau mà không khổ thì chúng ta phải trải rộng tình thương với nhau. Người ghét ta, người thù ta, do kiếp trước mình đã gieo nghiệp chướng với người đó nên mới có sự oán thù như vậy. Muốn hóa giải nghiệp chướng đó phải lấy tình thương xóa bỏ hận thù. Anh có quyền ghét tôi, nhưng tôi không có quyền ghét anh, mà tôi phải trải rộng tình thương đến với anh. Cha mẹ nào lỡ sanh ra một đứa con ngỗ nghịch, bất hiếu, nên biết rằng do nhân bất hiếu mình đã gieo, nay nên trải rộng tình thương đến với đứa con này, cứ trải mãi đến ngày nào đứa con biết hiếu thảo mới thôi.

Trong vô lượng kiếp chúng ta đã tạo biết bao nhiêu nghiệp chướng, đã làm đau khổ biết bao nhiêu người, nên bây giờ gặp mặt ta là người có sự thù ghét. Ai ghét thì ta cứ đem tiền, đem quà đến cho, thăm viếng hoài, người ta sẽ chuyển ghét thành thương, hết oán hận mà thành ân nghĩa.

Người đình trưởng ở nước Lương và người đình trưởng ở nước Sở, hai bên cùng trồng dưa. Người nước Lương chăm làm và thường tưới nước nên dưa tốt. Còn bên nước Sở ít chăm sóc, ít tưới tiêu nên dưa xấu.

Người đình trưởng thấy dưa bên nước Lương tốt hơn dưa mình, nên sinh ra ghen ghét. Đem đến lén sang cào phá dưa nước Lương, làm hỏng đi một ít.

Sau người đình trưởng nước Lương biết được, nói với quan Tống Tựu, ý muốn đem dân qua cào dưa nước Sở trả thù. Tống Tựu bảo:

- Ôi! Sao làm thế được! Làm như vậy chỉ gây thù chuốc họa mà thôi! Nay ngươi đừng sang cào dưa người, mà nên đêm đến lén sang tưới dưa cho người, đừng cho người ta biết thì việc sẽ tốt đẹp.

Người đình trưởng nghe lời Tống Tựu, y như vậy mà làm. Sau dưa bên Sở mỗi ngày tốt, đình trưởng bên Sở lấy làm lạ, dò xét mãi mới biết người bên nước Lương tưới giúp.

Quan nước Sở biết việc đó, tâu lên vua nước Sở. Vua Sở có ý buồn thẹn, nghĩ rằng: “Ngoài cái tội đi cào dưa, chắc còn nhiều việc khác rắc rối đáng tội với người ta nữa”. Vua bèn lấy của, sai người sang nước Lương để tạ tội và giao hảo.

Vua Lương cũng tin lòng thành thật nên hai nước giao hòa bền lâu.

Lão Tử nói: “Báo oán dĩ đức” nghĩa là lấy đức trả oán. Người ta đã làm không phải thì đừng bắt chước họ, mà hãy làm những việc lợi giúp người ta, tích đức lâu dần sẽ được người cảm phục, không còn oán hận nữa. “Có tình thương thì không có hận thù, có hận thù thì không tình thương”. Vậy hãy chuyển hóa hận thù bằng cách trải rộng tình thương cho nhau. Ở bất cứ đâu chúng ta cũng khởi tư tưởng thương yêu và giúp đỡ mọi người. Có tình thương là có phước đức, có tình thương hận thù sẽ chết ngộp, niềm vui, hạnh phúc sẽ nảy nở.

Người Phật tử muốn không làm khổ mình phải thương mình, tập hạnh từ bi hỷ xả, đừng giận ai, đừng ghét ai. Mỗi lần giận người là ta khổ trước.

Thương người là thương ta, hận người là hại ta như “Ngước mặt lên trời phun nước miếng, nước miếng rớt xuống dính mặt mình”. Thường xuyên tự nhắc mình phải biết thương yêu mọi người.

Dù người không yêu ta

Dù đời cay đắng như vôi

Dù người bạc đen lừa dối

Ta vẫn cứ yêu thương người.

Khi lòng từ phát triển thì lòng sân bị chế phục. Lòng từ ái thương yêu mọi người như dòng nước suối trong mát, dập tắt ngọn lửa sân hận đang bừng cháy âm ỉ trong tâm hồn chúng ta.

4. Vô ngã vị tha

Vô ngã là không thấy có mình. Vị tha là sống vì mọi người. Người sống vô ngã vị tha là người không tự kỷ, không xem mình là trọng, mà lúc nào cũng có đức tính khiêm tốn, bình dân, sống vì người, biết lo cho người, biết giúp đở mọi người, biết tạo sự tỉnh ngộ cho người. Đó là tâm Bồ tát, tâm thánh thiện vi diệu, mà mỗi người con Phật chúng ta cần phải trang bị.

Không thấy có mình, nên khi người ta nói nặng sẽ không buồn, không khổ. Vì thấy có mình nên có giận, có tức, không thấy có mình thì lấy ai giận đây? Cái thân này là duyên hợp bởi tứ đại, nó không thật là mình, đừng có chấp nó lắm. Người ta có chửi mình thì tên đó đâu thật là mình, nó là do cha mẹ đặt ra. Kiếp này sanh ra, cha mẹ đặt tên A, kiếp sau sanh ra lại đặt tên B, như vậy cái tên là giả tạm, biết nó tạm sẽ không có phiền não, còn nghe người ta nói lén tên mình liền nổi nóng, như vậy phải khổ thôi. Do mê chấp mà tạo thành cái khổ cho mình.

Chúng ta phải có trí tuệ nhìn rõ lẽ thật cuộc sống, thân này là giả tạm, mạng sống con người đo bằng hơi thở như chỉ mành treo chuông. Dù muốn dù không, không ai thoát khỏi vòng vận hành “sinh – già – bệnh – chết”. Khi kiếp người đã mãn, thân xác này hòa vào cát bụi, xuôi tay nhắm mắt bỏ lại mọi thứ trên đời. Xác định thân này là không thật, nên đừng bám víu vào nó. Điều quan trọng là phải tỉnh ngộ trong việc sống chết. Chúng ta đau khổ với sống chết, hay hạnh phúc với sống chết, đó là vấn đề mà người Phật tử cần phải lưu tâm.

Trong cuộc sống muốn có hạnh phúc phải gieo bòn phước đức và trí tuệ. Mọi hành động phải nên nhịp nhàng và trầm tỉnh. Thân người như bập dừa trôi giữa sông, thần thức bám vào bập dừa thì hãy cố gắng vào bờ cho nhanh, bằng cách tập tinh tấn tu hành, tinh tấn niệm Phập để được tỉnh ngộ giữa cuộc đời. Tỉnh ngộ thì sống chết có sợ đâu.

Tục ngữ có câu: “Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh”, Đức Phật là bậc đã chứng ngộ chân lý, tâm vị tha vô lượng, nên đệ tử Phật chúng ta cũng phải học hỏi, thực hành hạnh vô ngã, vị tha khi tiếp cận mọi người. Chúng ta phải thể hiện đức tính này qua lời nói, hành động, để từ đó dục vọng và sân hận sẽ giảm lần và thường xuyên phản tỉnh, kiểm soát mình trong cuộc sống.

Một người nóng giận mắng ào ào

Chẳng lẽ ta đây cũng vậy sao?

Một đứa cọc cằn thêm đứa nữa

Thành ra hai đứa cũng như nhau.

Sân hận là hiểm họa của con người. Chúng ta phải nổ lực buông xả để đem lại an ổn cho ta và mọi người. Khi bệnh sân hận nổi lên, chúng ta phải dùng bốn loại thuốc: “Thuận thảo hòa hợp, nhẫn nhục nhịn nhường, từ bi hỷ xả và vô ngã vị tha” để trị tâm bệnh. Người Phật tử cần hiểu rõ pháp tu này để hóa giải bệnh giận hờn ngỏ hầu thoát ra khỏi nhà lửa. 

 




Lương Hoàng Sám Pháp - Quyển 2
Ngày đăng tin: 13/03/2018
Lương Hoàng Sám Pháp - Quyển 1
Ngày đăng tin: 07/03/2018
Tịnh Độ Thập Nghi Luận
Ngày đăng tin: 21/02/2018
Nhẫn Thì An
Ngày đăng tin: 21/02/2018